Chào bạn, người bạn đồng hành trên nẻo về của ý,
Cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay, “Nẻo về của ý”, không phải là một cuốn khảo luận triết học khô khan, mà là những dòng tâm tình, những lá thư gửi cho người em Nguyên Hưng từ phương trời xa. Tôi viết những dòng này khi đang ở Pomona, một căn nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong rừng Medford, nơi mà tiếng chim hót buổi sáng làm sâu thêm sự tĩnh lặng của núi rừng, một sự yên tĩnh mà đôi khi người ta phải mất rất lâu mới có thể làm quen lại sau những ồn ào của phố thị Nữu Ước.
Trong những ngày lưu trú tại đây, giữa những buổi nói chuyện với các em nhỏ ở trại hè Ockanickon hay những lúc chèo thuyền giữa đám hoa súng tím trên hồ, tôi thấy mình được trở về với “bản lai diện mục” của chính mình. Và chính trong sự tĩnh lặng mầu nhiệm ấy, hình ảnh Phương Bối lại hiện về, rạng rỡ như một chân trời giác ngộ.
Phương Bối, cái tên mang ý nghĩa về những lá bối đa thơm quý để viết kinh Phật ngày xưa, không chỉ là một địa danh vật lý nằm giữa rừng Đại Lão Sơn hùng vĩ. Đó là một lý tưởng, một “chiếc nôi lớn” được lót bằng bông đá và hoa rừng để đón chờ những người con Phật trở về chữa lành những vết thương lòng. Bạn sẽ bắt gặp trong tập hồi ức này những ngày khai sơn phá thạch đầy gian khổ nhưng cũng đầy hạnh phúc cùng chị Diệu Âm, Thanh Tuệ, hay những đêm giao thừa đốt pháo tre vang động cả núi rừng trên đồi Thượng.
Nhưng “Nẻo về của ý” còn đi xa hơn những kỷ niệm. Đó là hành trình quán chiếu sâu sắc về bản chất của thực tại. Bạn sẽ thấy rằng, dù là sương mù trắng xóa như mặt biển ở Phương Bối hay những hàng cây trơ trụi lá trong mùa đông Princeton, tất cả đều là những sứ giả của thực tại. Qua những giấc mơ đầy biến động hay khoảnh khắc chạm tay vào cuốn sách cũ 70 năm trong thư viện, tôi nhận ra rằng sự sinh diệt, có không chỉ là những giả lập của nhận thức.
Khi ta biết nhìn bằng đôi mắt của tình thương và sự tỉnh thức, ta sẽ thấy “Chân như hiển hiện mầu nhiệm nơi tử sinh”. Không có gì mất đi, cũng không có gì đến thêm. Tôi thấy mẹ tôi trong ánh trăng khuya, thấy em trong từng hạt bụi, và thấy cả một thiên đường niết bàn ngay trong bát cơm của đứa bé nghèo dưới cơn mưa.
Tôi mong rằng, khi lật mở những trang sách này, bạn cũng sẽ tìm thấy nẻo về cho riêng mình. Một nẻo về để ta buông bỏ những vỏ cứng của ngã chấp, để sống hồn nhiên như con châu chấu trên lá cỏ, và để thấy rằng tình yêu thương vô điều kiện chính là sức mạnh mầu nhiệm nhất giúp ta vượt qua mọi bão táp của cuộc đời.
Hãy cùng tôi bước đi trên con đường rừng thơm ngát hoa chiều này, nơi mà “mỗi người chúng ta đều thuộc về Phương Bối”.
Thân ái.
